TRĂNG CƯỜI KHÚC KHÍCH

 Trăng ngượng ngùng giữa khung trời bình dị

Trăng soi mình trên ngàn sóng trùng khơi

Trăng thì thầm ngỡ lời em thủ thỉ

Anh đâu ngờ trăng lẻ bạn đơn côi

Đời gấp gáp trăng ơi vàng chi nữa

Mà mang đời vùi tận đáy biển sâu

Trăng lạnh lùng giữa biển trời chấp chới

Rối mái chèo cánh run rẫy chim câu

Anh không biết có bao giờ trăng biết

Những mùa trăng còn đẹp mãi cuộc tình?

Trăng lẳng lặng bay lên trời cao tít

Trăng mỉm cười sáng vàng ruộm muôn nơi

Tình đã hết mùa trăng sau còn? Hết?

Phố ngàn người anh tìm nụ cười quen

Trăng có biết nói dùm anh còn, hết

Để cho người hò vống chốn quên tên

Em trăng hỡi sáng vàng chi da diết

Tim phồng căng vẫn thót nhói nhịp yêu

Tình đừng cạn khi tuổi xanh dốc cạn

Trăng nẫu vàng cười khúc khích cợt trêu.

MÃ LAM

SÔNG CHỜ BIỂN ĐỢI

 

Biển rộng sông dài làng chài mù chữ

Đời dài lam lũ hưởng chút dân sinh

Gia đình chông chênh thuyền chài bé tẹo

Em thơ không kẹo đôi lứa vô tình

Sóng gió dập dềnh báo không có đọc

Đơn từ không học điểm chỉ mực lòa

Bao giờ thăng hoa đời có xe máy

Được lái xe chạy bon bon đường dài

Cấp đất làng chài không tiền xây cất

Trống hoang ô đất lòng càng trống không

Trong đồng ngoài sông ô nhiễm không cá

Muốn ra biển cả thuyền bé sóng to

Tàu ma mối lo giật cờ nổ súng

Dân chài điêu đứng mất người, lưới, đăng…

Tàu ma phăm phăm hung thần lũ cướp

Quậy trời khuấy nước trời biển đảo mình

Cuộc sống văn minh làng chài … tiến tới

MÃ LAM

Sông chờ biển đợi dân chài … đi lên.

TRÁI TIM ĐÁNH RƠI

Em đã sống những tháng ngày không có anh

Những tháng ngày thiếu bạn

Em đã sống tình đời kiệt cạn

Chỉ hừng sáng những ngày tháng có anh

Là những ngày tháng không chiến tranh

Những ngày tình yêu no đủ

Con thơ ngọt dòng sữa bú

Và em ngập tràn tình anh

Phơi phới trời xanh

Mênh mông đồng cỏ

Trĩu vàng ruộng lúa

Hương ngát nương ngô …

Bây giờ nắng gió bơ vơ

Tình anh bị cướp mất rồi

Em lại sống những tháng ngày tình khát

Con thơ không còn múa hát

Em mồ côi con cũng mồ côi

Thanh bình hết rồi khi tình yêu vụt dứt

Chẳng lẽ là sự thật

Bắt đầu cuộc chiến tranh thù hận giữa chúng mình?

Không! Em phải hy sinh, con cũng phải hy sinh

Để anh sống cho mình nhiều nhất

Thời gian sẽ là dòng thơm suối mật

Chữa lành những nỗi đau hờn giận … anh ơi!

Không tình dù gần, trái tim cũng cạn lời

Có tình dù xa vẫn là yêu lăm lắm

Trái tim em coi như đánh rơi nơi vực thẳm

Để người đi …

Đi xa

Xa

Thật

Rồi…

Mã Lam

NIỀM TIN BIỂN RẠNG

 

Đường đời miệt mài chông gai chắn lối

Dáng đi chúi vội đường đời bấp bênh

Dốc cao chênh vênh gồ ghề đá sỏi

Núi dời biển đổi đường đời đau thương

Thức giấc đêm trường bạn thù lẫn lộn

Tham lam lộn xộn biển đảo mưu tham

Đắng cay ai làm xương chồng súng nổ

Sinh linh bé nhỏ nổi chìm xứ mô

Đường đời lô nhô răng hùm mồm sói

Đau lòng em hỏi: – Cha mô? Tàu mô?

Tay cờ miệng hô đâu giành được đất?

Thêm nhiều cửa Phật mong gì phép thiền?

Đường đời triền miên người giàu kẻ đói

Áo cơm đâu đợi vài chữ vàng lòe

Đường đời vắng hoe biển cuồng lận đận

Gió gào uất hận đảo xanh sóng xô

Đường đời mấp mô quay ngoắt lạc lối

Thuyền nhân chớ vội tin loài giối gian

Đảo kia ai làm trở thành đảo chết

Cho biển xanh hết tiếng hò kéo trăng?

Đường đời miên man xanh màu câu hỏi

Cháu con mòn mỏi nhục vinh bao đời

Đường đời ta ơi niềm tin biển rạng

Vàng hừng sao sáng cờ vươn đỏ lòng.

MÃ LAM

GỌI TÌNH YÊU XA

Sao em không nhận mà em chỉ trao

Trên blog em không kết bạn?

Anh đọc thơ em yêu thương vô hạn

Tiếng lòng gằn nỗi cô đơn

 Thơ em buông từng giọt sầu thương

Bỏng lòng anh trà khuya không bạn

Tiếng lòng xúi hát

…Thanh xuân vùi trong cát… Xa xôi

 Từng giọt thơ dằng dặc đơn côi

Rỏ vào tim anh xa xót

Tiếng cay nặng trầm rơi rót

Nhưng nồng nàn dào dạt nụ yêu

 Núi dựng yêu thương càng chót vót bao nhiêu

Vực hờn, ghét, ghen … càng sâu thăm thẳm

Trái tim nóng yêu thường tình nồng thắm

Có trái ngọt nào chẳng qua bão giông?

 Bây giờ trái tim trống không

Năm tháng cứa vào dĩ vãng

Vết thương bầm sẹo màu đã nhạt

Có nỗi đau nào níu kéo vô biên?

 Trái tim triền miên kén miền gieo hạt

Tim yêu biết hát cõi lòng trổ hoa

Con chim sơn ca lay miền hoang dậy

Thành nương thành rẫy gọi tình yêu … xa.

MÃ LAM

BÀI THƠ TẶNG NGƯỜI

Con viết bài thơ tặng Người bạn lớn

Người lớn tuổi đời lớn cả ước mong

Lòng Người ngày tháng ngóng trông

Tàn bạo sẽ qua hòa bình sẽ đến

 Trung Đông không tiếng súng; Biển Đông không dậy sóng;

Hạt nhân không đe dọa thế nhân;

Môi trường ngưng nóng, ngưng sinh bão xa lũ gần

Dân lành ấm no, tự do, văn minh, tự chủ …

 Trái đất không người mù chữ;

Khoảng cách giàu nghèo không giãn cách xa;

Tham nhũng, lãng phí … không nhức nhối lòng ta;

Biên cương hải đảo không trò ma, kế quỷ …

 Dẫu tuổi cao Người không ngừng suy nghĩ

Cho loài người, cho dân tộc, cho tương lai

Cho tiến bộ, cho văn minh

Cho hòa bình mãi mãi

 Chúng con hứa đường Người đi còn lại

Tiếp tục Người vì lẽ phải trên đời

Vì tương lai chưa thể nghỉ ngơi

Xin kế tục Người đấu tranh xây dựng

 Trái tim của Người nóng bỏng

Trái đất hùng cường thế giới mãi xanh

Vinh quang Người ơi!

Khi hành tinh dứt lửa chiến tranh.

MÃ LAM